Khi đó một Vân thành to như vậy, hoang vắng tựa như Bắc Xương quốc nằmbên cạnh sa mạc được ghi lại trong “Tứ quốc đồ chí” (bản đồ 4 nước),không có nước sông róc rách chảy qua, cũng không có hoa cỏ vui sướng nởrộ, chỉ có vết thươngtrước mắt khiến cho người ta không đành lòng nhìntiếp.
Mà nay chẳng qua cũng chỉ mới được nửa tháng, từ sau khi tacùng Vô Mẫn Quân tuyên bố kết hôn, người chạy trốn tốp năm tốp ba đều đã trở lại, cửa đóng chặt cũng được mở ra, nhóm tiểu thương ngay tại chỗquầy hàng ngay tại chỗ, buôn bánd đủ kiểu, thần sắc người dân nhưthường, thảnh thơi tự tại lựa chọn vật cần thiết.
Nếu là ngườikhông biết tình ình có thể sẽ nghĩ Vân thành vẫn náo nhiệt như vậy, tựanhư nửa tháng trước đây phố xá vắng lặng chỉ có lá khô là một giấc mộngdài của ta thôi.
Trong lúc nhất thời cảm xúc của ta trăm mối ngổn ngang, không biết nên vui hay nên buồn.
Vô Mẫn Quân lười biếng đứng ở bên cạnh ta, hắn mặc một trường bào nam tửmàu trắng, dùng cây trâm bạch ngọc cài lên tóc, hai tay giấu trong tayáo, không cẩn thận nhìn rất giống nữ quỷ xuất môn vào ban ngày.
Ta lúc đầu không chú ý, hiện tại nhịn không được nói hắn: “Ngươi… Ngươi sao lại mặc thành như vậy.”
Vô Mẫn Quân khó hiểu liếc mắt nhìn ta một cái: “Sao vậy, khó coi?”
Ta còn chưa kịp nói chuyện, hắn tiếp tục nói: “Đó cũng không phải là do quần áo.”
“…”
Ta nổi giận đùng đùng vươn tay muốn đập một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2335935/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.