Ta cả kinh kêu lên một tiếng, đẩy tấm bình phong ra đi về phía trước màVô Mẫn Quân cũng lập tức phản ứng lại, tức giận mở to hai mắt đẩy Nguyên Úc, chỉ là bây giờ hắn trong thân thể ta mà dáng người Nguyên Úc lại có vẻ cường tráng khôi ngô, vì thế đẩy không được. Ta vừa định tới hỗ trợ, Vô Mẫn Quân đã nhấc chân cứ nhân vậy hung hăng đá một phát vào chỗ hạthân của Nguyên Úc …
Ồ oa~… Chỉ thấy Nguyên Úc huynh như cánhdiều đứt dây bay ra ngoài, mà cánh diều dứt dây kia vẫn là một con chimcú mèo hoảng sở …
Ta đứng yên một chỗ, chỉ thấy Vô Mẫn Quân oán hận, vừa dùng hết sức lau miệng, vừa mắng: “Đoạn tụ chết tiệt!”
Ai, Vô Mẫn Quân hiển nhiên bị tức đến mức trí óc không rõ ràng, hiện nayhắn là một cô nương, Nguyên Úc thân mật với “nàng” thật ra cũng hợp tình hợp lý, mà cho dù Vô Mẫn Quân giờ phút này là một nam tử, Nguyên Úc nếu khó nén tự mình hôn hắn cũng là hợp tình hợp lý, dù thế nào hắn cũngkhông nên mắng người khác là đoạn tụ, cho dù đối phương là đoạn tụ… cũng không nên nói người ta đoạn tụ chết tiệt a~…
Nguyên Úc bị đá tétrên mặt đất run rẩy, hơn nữa nửa ngày mới phục hồi lại tinh thần. Ngẩng đầu một cái nhìn thấy ta, cả người lại run lên, phỏng chừng tức giậntuôn hết tới đây, cũng thật sự là… Hắn che chỗ bị thương, chậm rãi nói:“Trường Nghi, nàng chán ghét ta như vậy… ?”
Ta có chán ghét haykhông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2335933/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.