Haingười chúng tôi đến “Hồi xuân y quán” của chị Hồ thì thấy đóng cửa, gọi cả nửangày mà chẳng thấy ai trả lời. Tôi không cam lòng, kêu Nam Cung Việt nhảy quatường đưa tôi vào xem, phát hiện căn nhà nhỏ nơi chị Hồ đã trống rỗng từ lâu,thấy vậy tôi không tránh khỏi hoảng loạn trong lòng.
Nam Cung Việt vẫn lặng lẽ nhìn khiến tôi thấy khó xử, không ngờ lại có thứ mêdược cổ quái như vậy. Trước kia mấy thứ này cũng chỉ đọc thấy trên mấy loạitiểu thuyết kiếm hiệp cấp ba rẻ tiền, nói gì mà trúng phải loại mê dược như thếnếu không được lên giường thì thất khiếu sẽ chảy máu mà chết. Xì, những tìnhtiết kiểu này thì đại gia về võ hiệp - Kim Dung lão gia không bao giờ thèmviết!
Nói thật, tôi cũng bán tín bán nghi với chuyện này vì chẳng có chút căn cứ yhọc nào cả, nhưng tôi cũng biết mình không thể không chấp nhận cái lí luận chếttiệt đó. Ở cái thế giới này, tôi cũng chẳng thể nào lí giải rõ ràng được việcbay qua mái nhà cũng như đi trên tường đấy thôi!
Nam Cung Việt ngồi trên ngựa, đưa tay về phía tôi. Do dự một lúc tôi lấy hếtcan đảm lí nhí:
“Tôi muốn đi tìm Thừa Đức.”
Lời để trong lòng cả nửa ngày cuối cùng cũng nói ra được, thấy nhẹ nhõm cảngười nhưng tôi không dám ngẩng đầu nhìn vào mặt Nam Cung Việt. Qua khe mắtliếc tôi thấy cánh tay anh giơ ra, bất động giữa không trung.
Phùng Trần Sở Dương, ngươi trở nên lắm điều thế này từ lúc nào vậy? Yêu là yêu,không yêu là không yêu, đâu thể tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-cau-than/1296885/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.