Ở trường cùng lắm là 5 giờ chiều tan học, sau đó sẽ học tiết tự học vào buổi tối, chính vì có tiết tự học nên đã trở thành cái cớ để Nguyễn Yếm không trở về nhà mà đi lang thang trên đường rồi tùy tiện mua cơm tối. Đến khi trở về phòng học cũng không có người nhưng cô vẫn kiểm tra bàn ghế một chút, sau đó lại đem chiếc ly đi rót đầy nước, cho dù chính cô có khi cũng không uống nước đó.
Lại sau đó nữa, cô đi WC, nhưng vào thời điểm cô kéo cửa WC ra đột nhiên có dự cảm không tốt, nếu cần ví dụ để hình dung cái dự cảm này thì phải kể đến những lần kiểm tra bài cũ của giáo viên, kiểu như bạn có cảm giác giáo viên sẽ gọi đến mình và quả thật là ngay sau đó giáo viên đã gọi tên bạn lên kiểm tra bài cũ. Nhưng dù có dự cảm như vậy thì suy nghĩ và hành động của cô lại không thống nhất với nhau, Nguyễn Yếm không kiểm soát được hành động của bản thân, đúng ra là hành động của cô là quán tính.
Trong chốc lát — Bang! Bang!
Âm thanh tựa như khinh khí cầu đang nổ ngay bên tai mình, đồng thời là âm thanh xối xả của nước đang dội thẳng xuống đầu cô.
Cả một lượng lớn nước đổ vào người cô không chút kiêng dè, lại càng chuẩn xác. Hành động theo bản năng, Nguyễn Yếm nhắm mắt lại, cô có cảm giác như vừa lạ vừa quen, thì ra đây không phải lần đầu tiên cô bị như vậy nên lần này cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446389/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.