Nguyễn Yếm ngoan ngoãn đứng yên.
Ánh đèn ở hiên nhà hơi mờ, tóc cô xõa xuống ướt đẫm, bên trong cô mặc áo len giữ ấm cũng bị ướt, gió thổi qua làm cô rùng mình.
Kỷ Quỳnh Thù cau mày: “Cô về nhà với bộ dạng này hả?”
“Ừ, khụ … khụ, tôi về nhà thay quần áo.”
Đừng nói đến về nhà, cô từ đây đi ra cổng trường mà không bị cảm, là do ông trời thương xót cô.
Kỷ Quỳnh Thù cởi mũ đội lên đầu cô, Nguyễn Yếm vội vàng lùi lại, vẫy tay: “Không được, tôi không đội được, nước toilet có mùi.”
Kỷ Quỳnh Thù nhìn thấy trên mặt cô có vết sẹo, liền biết chuyện gì xảy ra, không để ý đến lời cô mà ấn mũ lên đầu cô, nói: “ Đi theo tôi”
Nguyễn Yếm nhận được giúp đỡ của anh, không thể phản kháng, đành đi bước nhỏ theo anh.
Trong lớp học sinh đã ngồi trật tự, đợi giáo viên bước vào lớp, Nguyễn Yếm cuối cùng cũng nhìn thấy sân trường yên tĩnh.
Những ngôi sao chìm vào giấc ngủ, chiếc lá héo vàng bị ngọn gió thổi qua thổi lại, đáp nhẹ cạnh vũng nước, Nguyễn Yếm nhìn vũng nước phản chiếu bầu trời tối đen, nói : “Anh đưa tôi đi đâu ?”
“Ký túc xá.” Kỷ Quỳnh Thù nói: “Ký túc xá nam.”
Nguyễn Yếm không ngờ đời này mình lại vào ký túc xá nam, càng không nghĩ tới cô chỉ cúi đầu đã qua được ánh mắt của dì quản lý ký túc xá.
Ký túc xá của Kỷ Quỳnh Thù chỉ dùng để nghỉ trưa, không có nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446387/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.