Kỷ Quỳnh Thù bôi thuốc xong mới nhớ ra: “Cô tìm tôi mượn cái gì ??”
Đương nhiên là “vay tiền”, còn có thể mượn thiếu gia con nhà giàu cái gì nữa.
Nhưng Nguyễn Yếm lại do dự, nếu cô nói “mượn tiền”, e rằng anh sẽ càng tức giận hơn.
Hình như anh không thích cô nói về tiền bạc, nếu cô nói cần bút ghi âm và máy nghe lén, ai biết được vị thiếu gia này sẽ ra giá như thế nào, đến lúc đó trả nợ cũng không biết trả bao nhiêu.
Nguyễn Yếm suy nghĩ một lúc: “Tôi cần một máy ghi âm và máy nghe lén loại nhỏ, nhưng tôi không đủ tiền.”
Kỷ Quỳnh Thù không hỏi cô cần những thứ này làm gì, nhưng anh có chút không vui: “Cô coi tôi là túi tiền của cô sao? không thể tìm tôi về chuyện khác được à?”
Cô hỏi ngược lại anh : “Anh hy vọng tôi tìm anh làm gì ?”
Cô cùng anh chỉ mới gặp nhau 2-3 lần đã muốn cùng cô thân thiết sao ?
Cuộc sống cô trước nay đều dành để kiếm tiền, nếu vì không có ai giúp đỡ, cô sẽ không cùng Kỷ Quỳnh Thù dây dưa không dứt.
Kỷ Quỳnh Thù cúi đầu, suy nghĩ gì đó, nhíu mày hỏi cô : “Cô cần bao nhiêu?”
Nguyễn Yếm nói một cái giá, Kỷ Quỳnh Thù ngạc nhiên : “Ngay cả số tiền nhỏ thế này mà cô cũng không có ư?”
Anh thật biết làm cô nghẹn.
Kỷ Quỳnh Thù có chút bực bội, không phải do Nguyễn Yếm, anh có vẻ rất khó chịu, sau khi hít một hơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446385/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.