Trước đó khi bị giết, Nguyễn Yếm có chết cũng không nghĩ đến việc sẽ có ngày mình đoạt lấy con dao nhỏ từ tay của Kỷ Quỳnh Thù, chứ nói gì là đến việc giết anh ta, nhưng dù vậy cô vẫn một mực muốn cứu mạng anh. Quả thật, chính cô cũng thấy bản thân mình không phù hợp để suy nghĩ về tính cách của người khác.
Kỷ Quỳnh Thù nhìn cô, cả thân thể da thịt của cô đều bị thương, vất vả lắm mới cứu được nên cũng tự mình xuống nước nhận thua. Anh thu dao nhỏ nhưng mũi dao vẫn hướng về phía mình hỏi: “Vậy cô muốn bàn điều kiện với tôi hay muốn cái khác?”
Ánh đèn trong phòng chiếu vào hắn khiến làn da vốn trắng của anh nay lại càng trắng một cách đầy bất thường. Thiếu niên ôm vai ngồi ở cuối giường, sau đó trạng thái của anh bỗng nhiên thay đổi, so với cảm xúc khi nãy thì quả thật như hai người khác nhau.
Lập tức, toàn bộ lưỡi dao liền đè xuống chân Kỷ Quỳnh Thù, mà anh cũng tự mình ấn cẳng chân của mình. Nhìn thấy một loạt hành động đó khiến Nguyễn Yếm sợ rằng thật sự sẽ đổ máu, sợ đến mức chân cũng không dám động: “Không, không, không, tôi không muốn như thế nào cả, quan trọng là điều anh mong muốn là gì thôi?”
“Tôi nói và cô phải làm theo”. Kỷ Quỳnh Thù chỉ vào mình một cách rất đương nhiên: “Làm mèo của tôi.”
Nguyễn Yếm vuốt nhẹ chóp mũi, cúi đầu, nháy đôi mắt thử nói: “Có thể làm như này sẽ giúp nó quay lại đường sống của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446391/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.