Nguyễn Yếm biết Nguyễn Chiêu Chiêu đang ở đâu, Đồng Lư có sòng bạc ngầm.
Quy mô không tính là lớn, ba bốn mươi người vây quanh ở bên trong, nhưng là đánh bạc chân chính, có chút giống với sòng bạc ở Macao, Nguyễn Yếm nhìn thấy Nguyễn Chiêu Chiêu đi vào, lần đó ông ta vừa mới lấy tiền từ chỗ Nguyễn Thanh Thanh.
Lúc cô đến nơi này đã là mười một giờ, màn đêm buông xuống, gió mát làm cô cảm thấy mệt mỏi, cô đến một cửa hàng tạp hóa đơn giản, ông chủ hỏi cô muốn mua gì, Nguyễn Yếm không trả lời, bước chân đi thẳng về phía sau, ông chủ gọi cô lại, dùng tiếng địa phương vội vàng giải thích: “Đấy là nơi tôi để hàng, không thể vào đâu cô bé.”
Nguyễn Yếm cũng đáp lại ông ta bằng tiếng địa phương: “Tôi có tiền.”
Phòng nhỏ bên trong quả thật là nơi để hàng, nhưng còn có cửa sau, đẩy cửa sau đấy ra là một cái cầu thang u ám, không có một chút ánh sáng, hai mắt Nguyễn Yếm mò mẫm đi đến cuối, nhất thời bị ánh sáng kích thích, năm sáu cái đèn treo trên cao chiếu đến, tiếng người huyên náo, trên bàn đánh bạc kêu mắng đến sắp vỡ trần nhà.
Trước quầy lễ tân có một ông chú đầu trọc, đứng yên hút thuốc lá, không tham gia đánh bạc, chỉ biết mỉm cười nhìn những con bạc sống mơ mơ màng màng ở đây.
Ánh đèn dù nhiều nhưng vẫn tối, sáng chói đan xen vào nhau, Nguyễn Yếm nhìn không rõ người, đành phải đi xung quanh các bàn đánh bạc hỗn độn, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446378/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.