Nguyễn Yếm và Nguyễn Thanh Thanh cãi nhau khi cô nhìn thấy Nguyễn Chiêu Chiêu xuất hiện trong nhà.
Cô thực sự tức giận, vẻ mặt ủ rũ không nói lời nào, ánh mắc liếc nhìn Nguyễn Thanh Thanh như muốn nhắc nhở bà rằng lần trước cô đã nói không được để cho Nguyễn Chiêu Chiêu vào nhà. Nguyễn Thanh Thanh rất áy náy, nhưng bà chỉ có một người em trai, vì vậy bà rất khó để cân bằng mối quan hệ giữa em trai và con gái mình.
Nguyễn Chiêu Chiêu cảm thấy có chút áy náy, ông ta hoàn toàn không nhớ ra được lần cuối bỏ mặc Nguyễn Yếm đi đánh bạc là lúc nào, vỗ tay cười nói: “Yếm Yếm, cậu xin lỗi, lần trước cậu có hơi nóng nảy, ra tay hơi nặng.” Ông ta nhẹ nhàng tự tát vào mặt mình một cái: “Cháu cho cậu xin lỗi, cháu tha lỗi cho cậu được không?”
Nguyễn Yếm nhìn ông ta một cách lạnh lùng: “Vậy thì ra tay đánh người không nặng thì không cần xin lỗi đúng không? Trình độ học vấn của cậu không cao nhưng vẫn thật biết cách nói chuyện.”
Sắc mặt Nguyễn Chiêu Chiêu tái mét, xấu hổ đến mức không kiếm được cái hố nào để chui vào.
Nguyễn Thanh Thanh vội vàng gọi con gái: “Bị cậu đánh một trận thì ai mà không tức giận? Cậu đánh con gái chị như vậy, nó còn chưa hết giận đâu, qua mấy ngày nữa sẽ hết thôi.”
“Đây chỉ là việc bị đánh sao mẹ?” Nguyễn Yếm không thể tưởng tượng được nói: “Con là con gái của mẹ, là do mẹ sinh ra con, con có đáng bị đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446380/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.