Quy tắc chơi xì dách tương đối đơn giản, người ngoài nghề so vận may, người trong nghề liều mạng tính bài, nhưng cho dù xác suất chiến thắng là gì đi chăng nữa thì cũng không giống như Kỷ Quỳnh Thù, anh giống như có con mắt có thể nhìn thấu mọi thứ, nói A thì chính là A, nói T thì chính là T. Loại tình huống này thường được áp dụng trong tình huống đánh bạc trên màn ảnh rộng, hơn nữa, anh thấy tốt thì lấy, nói anh gian lận thì cũng dễ hiểu.
Kỷ Quỳnh Thù mặc dù rất vui, nhưng bị giội nước bẩn thì lại là một chuyện khác: “Không nhìn ra, ông chủ vu khống người khác còn tốt hơn mở sòng bạc. Tôi còn chưa đụng đến bài, vậy mà các người lại đội cái mũ gian lận lên đầu tôi.”
Ông chú suy nghĩ một lúc, quả thật là vậy, cậu ta mặc dù nhìn giống như người trưởng thành, nhưng bộ dáng vẫn có thể khiến người ta nhìn ra chỉ là một thiếu niên. Đại Lục không thể so sánh với Ma Cao, tụ tập đánh bạc là phạm pháp, đoán rằng dưới con mắt của rất nhiều cao thủ cậu ta cũng không dám táy máy tay chân.
Nhưng ông chú đã cao hứng: “Tôi cũng không có nói như vậy, tôi chỉ là cảm thấy cậu còn trẻ mà đã lợi hại như thế, muốn cùng cậu đánh cược một ván.”
“Không cần thiết.” Anh cự tuyệt một cách kiên quyết: “Tôi tới nơi này không phải vì thắng tiền đánh bạc, sau này cũng sẽ không đánh bạc, cũng sẽ không để cho ông chủ kéo xuống nước.”
Ông chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446376/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.