Nguyễn Yếm chưa đi được bao xa thì Kỷ Quỳnh Thù đã đuổi kịp cô: “Yếm Yếm.”
Anh không đợi cô nói, cũng không quan tâm cô có chán ghét mình không, anh ôm lấy cô: “Anh không đặt cược vào ván thứ ba, thật đấy! Lúc đó anh đã bị hoàn cảnh xung quanh mê hoặc, nhưng cảm giác rất ngắn, anh không muốn… thôi quên đi.”
Dường như anh nghĩ biện minh cho mình là đạo đức giả, huống chi giải thích chưa chắc đã có tác dụng, liền ảo não: “Em nói đúng, sự tự chủ của anh không tốt, tự cảm thấy mình rất tài giỏi, em đã kéo anh trở về.”
Nguyễn Yếm bị anh ôm, mặt lập tức đỏ bừng.
Cô nghĩ rằng nếu Kỷ Quỳnh Thù thật sự sa vào cờ bạc, cô phải chịu trách nhiệm, cô không thể làm việc như cắt tay một người khác, đành phải nhắc nhở anh như vậy. Nhìn thì bình thản, nhưng trong lòng lại tự trách, lỡ như… lỡ như anh không tỉnh ngộ thì sao? Đáng lẽ cô không nên quan tâm mọi thứ mà phải kéo anh ra luôn mới đúng.
Nguyễn Yếm không nhận ra sự thân mật giữa hai người, cô hơi mơ hồ về ranh giới nam nữ, nhưng lại phòng bị đặc biệt mạnh mẽ. Kỷ Quỳnh Thù luôn phá tan những rào cản do cô dựng lên, dường như anh không có ý định buông cô ra, Nguyễn Yếm cũng không đẩy anh ra, chỉ có điều lần này khác, có chút là lạ.
Đúng là trong lòng Nguyễn Yếm có chút kỳ quái, cô có cảm giác rất lạ, không biết dùng từ gì để miêu tả, giống như tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446374/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.