Một đêm này, Diệp Cẩn Niên ngủ rất không yên, trong giấc mơ, ở nhà tổ họ Diệp từng mảng lớn, mảng lớn biển hoa màu đỏ, cô đi xuyên qua biển hoa, nhưng dù có cố gắng thế nào, tìm khắp nơi vẫn không tìm thấy bóng dáng quen thuộc của chính mình.
Đang lúc cô vô cùng lo lắng vì bản thân của mình thì một tiếng súng đột ngột vang lên, kết thúc cảnh ngây ngốc trong mơ lúc này của cô.
Tỉnh dậy từ trong giấc mơ, Diệp Cẩn Niên cũng không còn buồn ngủ nữa, vì vậy ôm gối đến ngồi trên cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn bầu trời đêm đen tối, trong đầu vẫn không xua đi được biển hoa trong ký ức, trong lòng lại cảm thấy một mảnh trống rỗng.
"Tiểu thư Nhạc Nhạc, ông cụ bảo tôi dìu cô xuống ăn sáng." Cho đến khi Chú Vu gõ cửa gọi cô xuống ăn sáng, Diệp Cẩn Niên mới chợt nhận ra, mình đã ngồi suốt đêm ở trên cửa sổ.
Thiệu Tư Hữu bị thương ở trên cánh tay có thể tạm thời che giấu, nhưng vết thương trên chân của Diệp Cẩn Niên thì không thể giấu giếm được, cho nên, ngày hôm qua khi trở về, đã quyết định để Thiệu Tư Hữu đỡ cô khập khễnh đi vào.
Ông cụ Thiệu vốn gương mặt đang lạnh lùng ngồi ở phòng khách chờ hai người quan trọng bậc nhất trở về, kết quả nhìn thấy mắt cá chân Diệp Cẩn Niên sưng đỏ, bộ dáng đáng thương, trong nháy mắt toàn bộ sự tức giận tràn trề trong lòng liền hóa thành sự thương tiếc sâu sắc.
Về nguyên nhân bị thương, hai người đã bàn bạc và thống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73493/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.