"Ưmh. . ." Diệp Cẩn Niên đang ngủ say, đột nhiên có cảm giác nơi mắt cá chân truyền đến một trận lạnh buốt, nhoi nhói, cơn buồn ngủ mông lung dưới sự kích thích dần dần bị rút đi, từ từ mở mắt, khuôn mặt tươi cười phóng đại của Lâm Thụy sát đến gần.
"Hi, đã tỉnh rồi hả? Em ngủ thật say." Trên khuôn mặt không tính là xuất chúng mang theo nụ cười rất đáng bị đánh đòn, Lâm Thụy nửa ngồi bên cạnh ghế sofa, bên chân đặt một hòm thuốc đang mở nắp.
Ý thức từ từ hồi tỉnh, Diệp Cẩn Niên dụi dụi đôi mắt, cơn buồn ngủ dần dần biến mất, lúc này mới phát hiện ra, mình hiện tại đang nằm trên ghế sofa trong phòng làm việc của Thiệu Tư Hữu.
Vẻ nhếch nhác, bụi bặm trên mặt Thiệu Tư Hữu đã được rửa sạch, chiếc áo màu xanh dương nhạt đã được đổi sang chiếc áo sạch sẽ, cả người ngồi thoải mái phía dưới chân cô, trên cùng chiếc ghế sofa, tay áo bên phải được kéo lên thật cao, lộ ra vết thương trên cánh tay đã được băng bó lại, trong tay đang cầm túi chườm nước đá quấy rầy giấc mộng yên tĩnh của cô.
"Còn đau không?" Thấy Diệp Cẩn Niên tỉnh lại, Thiệu Tư Hữu cười dịu dàng hỏi, trong tay, túi chườm nước đá vẫn đè lên mắt cá chân đang sưng tấy của cô.
Diệp Cẩn Niên lắc đầu một cái, theo cái đùi mát lạnh nhìn lên, lúc này, chân bị thương của cô đang đặt trên đùi Thiệu Tư Hữu, những ngón chân nhỏ bé, trắng mịn, dễ thương giống như những viên trân châu mượt mà để lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73492/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.