Ngoài cửa thư phòng tầng hai nhà họ Thiệu, cơ thể nhỏ bé của Diệp Cẩn Niên dựa vào vách tường, cánh cửa ngăn cách cô do thám tình huống bên trong, mặc dù cánh cửa đã ngăn trở cô không nghe rõ nội dung cuộc trò chuyện bên trong của hai người, nhưng thi thoảng vẫn có vài câu tranh chấp bị đè nén từ bên trong mơ hồ vọng ra.
Bàn tay Diệp Cẩn Niên buông thõng bên người bất giác nắm chặt, vừa rồi Thiệu Thiên Ngạo đẩy cửa đi vào, ánh mắt lợi hại quét qua hai người cô và Thiệu Tư Hữu, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy khí thế bá đạo của Thiệu Thiên Ngạo với tư cách là chủ nhân nhà họ Thiệu, cảm giác áp bức mãnh liệt này so với ông cụ tình cảm, thân thiện thậm chí có tính khí trẻ con, quả thật tưởng như hai người.
Đối với sự xuất hiện của Thiệu Thiên Ngạo, tuy rằng biểu hiện của Thiệu Tư Hữu vẫn thong dong, lạnh nhạt, có lẽ anh đã nắm được trong tay, nhưng Diệp Cẩn Niên rõ ràng cảm nhận được, tâm trạng anh không bình tĩnh lắm, cường độ âm thanh kìm nén và kéo căng như vậy, khiến cho Diệp Cẩn Niên nổi lên một cỗ bất an nồng đậm trong lòng.
"Anh, Tư Hữu và ông Thiệu nói chuyện trong thư phòng lâu như vậy, có phải đã có chuyện gì không." Lâm Vũ Phỉ đứng ở vị trí cách cánh cửa không xa, có chút luống cuống kéo Lâm Thụy bên cạnh, ánh mắt lo lắng nhìn cánh cửa thư phòng khép chặt, yếu a yếu ớt hỏi.
"Không có việc gì." Lâm Thụy kéo tay áo đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73494/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.