Diệp Cẩn Niên cảm thấy, cô đúng là càng nhiều tuổi càng dại mà.
Biết rất rõ Thiệu Tư Hữu là loại người thông minh lanh lợi, phúc hắc (bụng dạ đen tối),khoác lên mình cái vẻ ngoài vô hại, vẫn một mực cho rằng anh sẽ không bị chút tài mọn của Lâm Vũ Phỉ lừa bịp, nhưng lại quên mất, sự thông minh của người này, cũng có thể sử dụng trên chính bản thân mình?
Cái gọi là tự gây nghiệt không thể sống, đại khái là như vậy.
Sau khi Lâm Vũ Phỉ đi từ phòng làm việc của bác sĩ ra, sắc mặt trắng bệch, vừa vặn cơ thể không khỏe đã được quản gia nhà họ Lâm đón đi, còn Diệp Cẩn Niên bi thương, vì một câu nói của Thiệu Tư Hữu ‘ông nội tỉnh dậy sẽ hy vọng được nhìn thấy Nhạc Nhạc bên cạnh mình’, mà bị ở lại trong bệnh viện.
Ở lại trong bệnh viện nha, Diệp Cẩn Niên nhớ tới vừa rồi ở trong phòng bệnh, Thiệu Tư Hữu vẻ mặt vẫn như cũ, thay cô vê nhẹ bàn tay trước đó đã bị anh cầm nổi đỏ lên, ánh mắt lộ ra ý cười cưng chiều, nơi sống lưng lại không ngừng lạnh.
Thiệu Tư Hữu anh là ai chứ? Hai mươi mốt tuổi trở về nước gây dựng lại Thiệu thị, hai mươi ba tuổi ở trên bàn đàm phán, tinh anh, chèn ép cho Diệp Cẩn Niên đang dẫn dắt tập đoàn Nam Cung không có cách nào phản kích. Với tính cách của anh, tuyệt nhiên không có khả năng lơ là chuyện mình đã nói nhiều đến khác thường vừa rồi, lại còn cứ cố tình làm ra vẻ điềm nhiên như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73480/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.