Trăng vừa nhô lên, theo âm thanh to lớn của tiếng thắng xe, một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước cửa bệnh viện Ái Anh, từ bên trong xe, bóng dáng của bốn người, ba lớn một nhỏ lo lắng, vội vã lao ra.
"Tổng giám đốc Thiệu, mời qua bên này." Đã có người chờ sẵn ở cửa bệnh viện, nhìn thấy Thiệu Tư Hữu lập tức nghênh đón, dẫn bọn anh đi vào bên trong.
Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Thiệu Tư Hữu không còn trông thấy vẻ điềm đạm, ưu nhã trước sau như một, anh kéo Diệp Cẩn Niên vội vã đi theo sau người kia, anh em nhà họ Lâm cũng lẽo đẽo theo sau.
"Đại thiếu gia!" Chú Vu vẫn luôn nôn nóng chờ đợi bên ngoài phòng cấp cứu, nhìn thấy đám người Thiệu Tư Hữu vội vàng gọi, cùng lúc đó, một bóng dáng nho nhỏ chợt tiến lên nhào vào trong lòng Thiệu Tư Hữu.
"Tình hình như thế nào?" Thiệu Tư Hữu một tay ôm Thiệu Mục Ân đang run rẩy không ngớt trong lòng, vỗ vỗ lưng trấn an cậu, một tay vẫn như cũ, giữ Diệp Cẩn Niên, bình tĩnh hỏi.
Chỉ có bị anh nắm trong tay Diệp Cẩn Niên mới biết, cái tay đang cầm kia dùng bao nhiêu sức, giờ đây, người đàn ông này có bao nhiêu khẩn trương.
"Vẫn còn trong phòng cấp cứu. Ông cụ nói muốn trở về phòng nghỉ ngơi một chút, kết quả khi tôi mang hoa quả lên, mới phát hiện ông đã bị ngã xuống đất. . ." Chú Vu lau lau mồ hôi trên đầu, trên mặt đều là sự áy náy: "Tôi nên phát hiện ra từ sớm, gần đây ông cụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73479/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.