Yên tĩnh, đè nén đến không có cách nào hô hấp được.
Bốn phía tối tăm sự trầm lắng đến khôn cùng, Diệp Cẩn Niên cố gắng mở to hai mắt để nhìn rõ tất cả cảnh trước mắt, nhưng lại đều uổng công.
Là mơ sao? Là giấc mộng thôi.
Diệp Cẩn Niên không ngừng lặp lại trong lòng, nhưng dù biết rõ chỉ là giấc mộng, lại vẫn không có cách tỉnh lại.
Lúc này, tất cả bốn xung quanh đều trở nên sáng tỏ, Diệp Cẩn Niên không thích ứng được nhắm mắt lại, mở mắt ra lần nữa thì phát hiện trước mắt hiện lên, chính là biệt thự nhà Nam Cung nơi cô đã từng sống hai năm.
Tầng một biệt thự đèn đuốc sáng trưng, trên ghế sofa trong phòng khách có hai người phụ nữ đang ngồi, một cúi thấp đầu không ngừng khóc thút thít, điềm đạm đáng yêu; một đang nhìn mình giễu cợt, vẻ mặt cay nghiệt.
Hai khuôn mặt rất quen thuộc, Diệp Cẩn Niên cố gắng nhưng vẫn không thể nhớ nổi rút cuộc họ là ai.
Không nghe thấy, vẫn không nghe thấy gì cả!
Diệp Cẩn Niên có chút lo lắng nhìn miệng bọn họ không ngừng đóng mở, biết rõ họ đang nói chuyện, nhưng thế giới của mình lại vẫn như cũ không hề có tiếng động, căn bản là chẳng nghe thấy được họ đang nói gì.
Trên bụng đột nhiên truyền đến một cỗ cảm giác thật kỳ lạ, Diệp Cẩn Niên cúi đầu nhìn, phát hiện bụng của mình đang đội lên thật cao, y hệt bộ dáng khi mang thai em bé.
Tay Diệp Cẩn Niên đặt lên vuốt nhè nhẹ chiếc bụng to lớn của mình, trong lòng bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73481/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.