Hôm này là thứ sáu, Võ An Tú nằm trong lòng anh, hơi thở đìu đặn, những tia sáng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ rọi lên chiếc giường to lớn bên trong phòng.
Trần Tuấn Phong đã thức dậy được một lúc nhưng anh không nhúc nhích vẫn nằm im mà ôm lấy cô, anh thích cái cảm giác có người ỷ lại cùng tin tưởng anh như thế này, sự ấm áp từ người cô lan tỏa vào trong trái tim cứng rắng của anh khiến nó đập một cách rộn ràng.
Anh ôn nhu nhìn khuôn mặt ngoan ngoãn khi đang ngủ của cô, kể cả khuôn mặt đầy dịu dàng khi thức dậy cảu cô, không biết từ lúc nào mà anh lại yêu cô nhiều đến vậy, chỉ cần nhìn cô như thế này là anh đã cảm thấy cực kỳ hạnh phúc rồi. Đúng là kỳ lạ.
“Ừm.” Võ An Tú từ trong giấc ngủ mơ màng tỉnh dậy, cô vẫn còn nhớ hôm nay mình có hẹn với người ta nên không thể tiếp tục ngủ nướng được. Cô mở mắt ra nhìn thấy anh đang ôn nhu nhìn cô liềm tủm tỉm cười mà hôn lên má anh một cái:
“A Phong chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Trần Tuấn Phong đáp lại sau đó cúi đầu bắt lấy cánh môi hồng hào của cô mà hôn lên. Nhưng anh chỉ hôn một chút rồi buông ra không làm sau thêm cái hôn của mình.
Võ An Tú không hiểu mà chớp mắt nhìn anh nhưng cô cũng không quá để tâm, sau khi được anh hôn cô liền vui vẻ mà cười tủm tỉm rồi đi xuống giường, cô lấy quần áo cho mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-tu-tren-troi-roi-xuong/2647614/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.