Bầu trời bên ngoài đã sặp tối, Trần Tuấn Phong về đến nhà thì vừa lúc giờ cơm, anh Hạo đẩy anh vào nhà liền rời đi. Bởi vì hai lần tập kích này mà anh ta cực kỳ bận rộn, ngoại trừ khi anh có công việc phải ra ngoài thì anh ta mới trở về để đi cùng thì thời gian còn lại đều phải ra ngoài đều tra.
Vụ việc liên quan đến cục bộ khá khó giải quyết cho dù tiếng gió có lọt ra ngoài thì chưa chắc có thể điều tra hết những kẻ nắm quyền bên trong. Hiện tại đồng minh của anh đã có thêm đức vua nhưng đã lâu rồi ngài ấy không dính dáng vào quyền lực của cục bộ vì vậy việc điều tra khá bị động.
Anh cũng không muốn dây dưa quá nhiều với nhóm người đó, nhưng bọn họ lại không muốn buông tha anh vì vậy khá là phiền phức, nhưng anh mong chuyện này mau chóng kết thúc, cô gái nhỏ của anh cần được ra ngoài để ngắm nhìn thế giới hiện tại.
“A Phong.” Võ An Tú nghe tiếng cửa liền thử đi ra ngoài xem thì thấy anh đang đẩy xe lăn vào. Cô mỉm cười đi lại giúp anh, hiện tại đã đến giờ cơm tối nên hai người cùng nhau vào nhà ăn.
“Em vừa làm gì vậy, sao lại xuống nhanh như vậy.” Trần Tuấn Phong hỏi. Vừa từ bệnh viện trở về anh liền bỏ đi chỉ để lại cô trong nhà, kể từ hôm ấy hình như cô trở nên nghiêm túc suy nghĩ chuyện gì đó mà luôn ngẩn người.
Võ An Tú nghe vậy liền lắc đầu: “Em vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-tu-tren-troi-roi-xuong/2647616/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.