Hoắc Thâm nhấc mí mắt lên: “Còn chuyện không?”
Dư Hưng ho một tiếng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Còn trẻ tuổi đừng buông thả dục vọng quá độ, muộn một chút thì tới công ty một chuyến.”
Hoắc Thâm: ” ”
Cúp điện thoại xong, Hoắc Thâm nhìn bản thân mình trong gương một cái, sau khi rửa mặt sạch sẽ rồi đi ra ngoài.
Lê Nhất Ninh còn đang ngủ.
Anh ngắm nhìn cô gái nhỏ một lúc rồi mới xoay người đi xuống lầu.
*
Chú Hứa là người vui vẻ nhất.
Õng nhìn đồng hồ trên tường một cái, đã mười giờ rồi mà ông bà chủ của họ còn chưa dậy.
Nghĩ vậy chú Hứa cong mồi cười.
Người làm bên cạnh nghi ngờ nhìn hai cái, gọi một tiếng: “Chú Hứa, chú cười gì vậy?”
Chú Hứa khoác khoác tay, liếc người làm một cái: “Cô không hiểu.”
Người làm: ” Chú Hứa, bữa sáng ông bà chủ
ăn gì? Hôm nay không cần bảo nhà bếp làm bữa sáng sao?”
Chú Hứa: “Không cần, đợi lát nữa hai người họ dậy để tôi làm.”
Lời vừa dứt, Hoắc Thâm đã xuất hiện ở ngưỡng cầu thang rồi.
Chú Hứa thu khóe môi đang cười của mình lại, ho một tiếng rồi nói: “ông chủ dậy fôi.”
Bước chân của Hoắc Thâm khựng lại, liếc nhìn nụ cười trên mặt chú Hứa một cái, ‘ừm’ một tiếng.
“Ông chủ muốn ăn gì?”
Hoắc Thâm suy nghĩ mấy giây: “Ăn gì cũng được.”
Mắt chú Hứa vụt sáng, nhìn về phía Hoắc Thâm:
‘Còn bà chủ đâu ạ?’
Hoắc Thâm lành lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-rac-roi-cua-anh-de/3399438/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.