Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
“Long chi quật khởi là món đồ mà Âu Dương đại sư vô cùng đắc ý trong gần hai năm mới làm ra được, sao lại…?”
Tất cả các khách mời ở đây đều ngẩn ra một chút, món quà mà Diệp Oản Oản thật sự đưa tới, đến tột cùng là vật gì, mà Âu Dương Dục đại sư thậm chí không tiếc lấy ‘Long chi quật khởi’ để đổi.
Không cần đề cập đến khách mời ngay cả Diệp Hồng Duy mặt cũng đầy vẻ không hiểu.
“Ha ha, Diệp lão đầu, lần trước ông không phải nói là vô cùng tán thưởng món đồ ‘Long chi quật khởi’ của tôi sao… Đến đến chúng ta cùng đổi đi!” Ánh mắt Âu Dương Dục nóng bỏng đầy ham muốn, tuy ông đang nói chuyện với Diệp Hồng Duy nhưng cặp mắt vẫn chưa từng rời khỏi cốt chế phẩm đó, ánh mắt vẫn phảng phất ẩn chứa vạn phần nóng bỏng.
Diệp Oản Oản vẫn đang suy nghĩ phương pháp ứng phó với ông nội mình nhưng khi nhìn thấy Âu Dương Dục cư xử như vậy, mặt cô liền mờ mịt không hiểu chuyện gì cả.
Ách, cô là ai, cô đang ở đâu, chuyện gì đang xảy ra vậy…
Đại sư Âu Dương Dục dùng ‘Long chi quật khởi’ đổi lấy món đồ cổ mà cô dùng một trăm đồng mua được trên phố đồ cổ, dù cô cũng không biết cái đó là cái quỷ gì?
“Diệp lão đầu, chúng ta liền quyết định như vậy đi, món đồ này tôi mang đi, ngày mai tôi sẽ cho người đem Long chi quật khởi mang tới nhà cho ông.” Âu Dương Dục đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136037/chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.