Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
“Diệp Oản Oản, cô quả thật là hỗn láo mà!” Ngay lập tức, âm thanh chói tay của Phương Tú Mẫn vang lên.
“Sinh nhật của ông nội mà cô lại đưa đến đồ vật đáng sợ như vậy, cô rốt cuộc là có ý gì đây, đúng là ác độc mà!” Lương Thi Hàm vừa nhìn thấy món quà mà Diệp Oản Oản đưa tới, lúc này đứng dậy, tức giận chỉ vào mặt Diệp Oản Oản mắng.
Một đám ông lão ngồi ở vị trí chủ tọa, thậm chí hai người Lý Nhạc cùng Chu Thanh Cương chân mày cũng nhíu lại, có chút khó tin nhìn về phía Diệp Oản Oản.
Tối nay là sinh nhật ông nội của cô, Diệp Oản Oản làm sao lại dám đưa đến thứ đồ vật không có ý nghĩa mai mắn như thế được.
Không cần nói đến đây là ngày vui của Diệp Hồng Duy, cho dù là ngày bình thường, cũng tuyệt đối không thể đưa cái này cho trưởng bối, ở buổi tiệc như thế này lại dùng vật này để chúc thọ rõ ràng là muốn đòi mạng người nhìn mà!
Cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng của Diệp Hồng Duy, Diệp Oản Oản hơi nhíu mày, trong lòng chợt trầm xuống.
“Ông nội, đây cũng không phải là quà tặng con chuẩn bị cho lễ mừng thọ của ông.”
“Diệp Oản Oản, Hoàng quản gia nói vật này là do cô đưa đến, dù sao cô đã dám đưa đến nhưng lại không dám thừa nhận, không nghĩ tới cô cư nhiên là người ác độc như thế! Cô dù sao trong thân thể cũng chảy huyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136039/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.