Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
————————-
Âu Dương Dục vẫn nhìn chủ bữa tiệc Diệp Hồng Duy tỏ vẻ vẫn chưa từ bỏ ý định, mở miệng nói: “Diệp lão đầu, ông có đổi hay không, nói một câu cho tôi biết đi a!”
Diệp Hồng Duy yên lặng trong chốc lát, sau đó mở miệng nói “Đó cũng không phải quà tặng của tôi làm sao tôi có thể cùng ông trao đổi được.”
Mới vừa rồi Oản Oản đã nói qua, tác phẩm nghệ thuật này không phải là do cô đưa tới.
Diệp Oản Oản nghe vậy, ánh mắt hơi đổi, đến gần Diệp Hồng Duy, âm thanh mềm mại mà mở miệng nói: “Ông nội, tác phẩm nghệ thuật này, mặc dù không phải là con đưa tới nhưng đó là món quà cha con tặng cho ông nội nha.”
“Vậy sao?”
Diệp Hồng Duy nhìn về phía Diệp Thiệu Đình cách đó không xa.
Giờ phút này, Diệp Thiệu Đình hơi sửng sờ, ông lúc nào thì chuẩn bị món quà này cơ chứ…
“Ba…”
Ngay sau đó, Diệp Oản Oản nhanh chóng tiến lên, một cánh tay khoác ở trên tay của Diệp Thiệu Đình, thuận thế đem Diệp Thiệu Đình đưa tới trước mặt Diệp Hồng Duy.
“Ông nội, đây là vật mà cha con hao tốn gần như thời gian nửa năm, đi theo một vị cao nhân tìm mọi cách thuyết phục để có được món đồ này trong tay.” Diệp Oản Oản nói.
“Vị cao nhân nào làm ra món đồ này vậy?” Diệp Hồng Duy hỏi.
“Ông nội, vị cao nhân kia sớm đã thoái ẩn, cho nên không chịu tiết lộ tên họ…” Diệp Oản Oản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136036/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.