Edit: Nhung.
______________________
“Chỉ cần giao ra Nhiếp Vô Ưu… Tôi liền cho phép các người tiếp tục tồn tại ở mảnh đất này.” Nhiếp Vô Danh đi lên trước, nhẹ giọng cười nói.
“Tôi… Nhiếp Vô Ưu tiểu thư …Tôi thật sự chưa từng thấy qua… Càng không có đem cô ấy nhốt ở chỗ này…” Ông lão mặc áo trắng thân thể khẽ run lên.
“Đội trưởng, tôi cảm giác lão già này, cũng không có can đảm để ra tay với Nhiếp Vô Ưu, tuy là phản đồ Nhiếp tộc, nhưng ẩn núp Nhiếp tộc cũng không kịp, làm sao còn dám trêu chọc Vô Ưu?” Tà mị thanh niên một thân trang phục đạo sĩ mở miệng.
“Ừ, cậu nói cũng có lý.” Nhiếp Vô Danh gật đầu một cái: “Nếu như thế, phản đồ này, cũng không cần thiết phải giữ lại, giết.”
“Không… Không được!” Ông lão mặc áo trắng trên mặt đầy vẻ hoảng sợ, cả người lùi bước về phía sau.
“Phốc”!
Nhưng mà, đột nhiên lại xuất hiện một cái dao găm sắc bén, trong nháy mắt cắt đứt cổ họng của ông ta.
Mắt thấy tộc trưởng bị giết, bên trong đại sảnh cả một đám trưởng lão đều kinh hoảng thất thố.
“Các người cũng không cần sợ hãi.” Nhiếp Vô Danh nhàn nhạt mở miệng: “Nhiếp tộc phản đồ, chỉ một mình ông ta, sau này, các người chỉ cần đổi một gia chủ, là được tiếp tục tồn tại.”
“Cảm… Cảm ơn…” Mấy vị trưởng lão luôn miệng nói cám ơn.
“Ừ, nếu không chê phiền toái, vậy liền đi kiếm thêm sủi cảo đi.” Nhiếp Vô Danh suy nghĩ một chút, mở miệng nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135522/chuong-596.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.