Edit: Nhung.
________________
Nghe vậy, Nhất Chi Hoa vẻ mặt đưa đám: “Đội trưởng, anh cũng quá thiên vị đi… Phong Huyền Diệc hiện tại lăn lộn vào Tư gia làm Ám Vệ, cả ngày ăn no chờ chết, an nhàn vô cùng, người cũng không đi tìm, anh muốn giết, trước hết giết chết hắn đi…”
“Đúng, trước giết chết cà lăm đi!” Người ngoại quốc lúc trước dời gạch cũng mở miệng đồng ý.
“Đừng có nói nhảm.” Nhiếp Vô Danh cười lạnh: “Phong Huyền Diệc mỗi tháng kiếm được nhiều tiền nhất, nếu không các cậu đã sớm chết đói.”
“Hắn được đãi ngộ thật tốt.. Không được, tôi cũng đi xin làm Ám Vệ xem thế nào… Tôi bảo đảm công trạng so cà lăm còn cao hơn.” Tà mị đạo sĩ suy nghĩ một chút, đề nghị.
Nhiếp Vô Danh liếc tà mị đạo sĩ một cái: “Dư thừa tinh lực thì cứ đi tìm Vô Ưu.”
“Đội trưởng, anh cũng đừng có gấp, Vô Ưu thực lực không tầm thường, có thể có nguy hiểm gì chứ?” Tà mị đạo sĩ cười nói.
Mặc dù bọn họ chưa từng thấy Nhiếp Vô Ưu, nhưng Nhiếp Vô Ưu danh tiếng bên ngoài đã vang xa.
“Dù sao… Mất tích đã bốn năm rồi…” Nhiếp Vô Danh chân mày nhíu chặt.
“Nếu vậy, cũng chỉ có ba khả năng.” Tà mị đạo sĩ nghiêm nghị mở miệng nói: “Khả năng thứ nhất, Nhiếp Vô Ưu bởi vì ngoài ý muốn mà mất trí nhớ, cho nên năm năm qua chưa bao giờ liên lạc về nhà. Khả năng thứ hai, Nhiếp Vô Ưu đã cùng người đàn ông không rõ danh tính kia chạy trốn. Khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135519/chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.