Edit: H.Vân Beta: Windy
_____________________________
“Người huynh đệ này, chúng tôi cũng không biết tung tích của Nhiếp Vô Ưu, hơn nữa từ trước tới nay chưa từng gặp qua Nhiếp tộc Nhiếp Vô Ưu tiểu thư, càng không biết tướng mạo của cô ấy, cậu chắc là tìm lộn chỗ rồi” Ông lão mặc áo trắng nói.
Lúc này, nụ cười trên mặt Nam Tử Yêu Mị hơi cương, sắc mặt nổi lên một tia âm trầm: “Không nói có đúng không…”
“Chúng ta thật sự chưa từng thấy Nhiếp Vô Ưu!” Ông lão mặc áo trắng nói.
“Đã như vậy, thứ phản đồ Nhiếp tộc các người cũng không có gì đáng để giữ lại.” Yêu Mị Nam Tử chậm rãi đứng dậy, trong mắt tràn đầy lệ khí.
“Hừ!”
Ông lão mặc áo trắng tức giận nói: “Chúng ta có phải phản đồ Nhiếp tộc hay không, cũng không liên quan gì đến cậu, cậu chớ cho rằng, chỉ bằng một người như cậu, có thể làm được gì?!”
Vừa dứt lời, mấy vị cường giả thế gia được huấn luyện nghiêm chỉnh, trong nháy mắt xông lên trước, vây quanh Yêu Mị Nam Tử.
“Không không cần biết cậu có lai lịch, hôm nay sẽ để cho cậu có thể tới mà không thể về, chết ở chỗ này!” Ông lão mặc áo trắng trong mắt run lên.
Vừa dứt lời, ống tay áo Yêu Mị Nam Tử loé lên ánh sáng lạng lẽo của dao găm.
“Phốc”!
Trong chốc lát, mấy vị cường giả thế gia vây quanh hắn, đồng thời lui về phía sau, chỗ cổ, đã sớm bị chủy thủ sắc bén cắt phải, máu đỏ tươi phọt ra, đem đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135523/chuong-595.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.