Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
----
"Giúp tôi chuyển bức thư này cho Tu La Chủ." Sau khi xuống xe, Diệp Oản Oản dặn dò Bắc Đẩu ở bên cạnh.
Thất Tinh nghe vậy nhất thời chân mày giật nảy lên. Mới vừa ngưng được một chút, Minh chủ lại muốn làm gì?
Bắc Đẩu nháy mắt một cái, "Hả? Phong tỷ, tỷ lại định gửi thư tình cho Tu La Chủ hay sao?"
"Thư tình cái đầu cậu! Truyền lời qua, nói rằng tôi muốn chiếc nhẫn kia, bảo hắn tùy ý ra điều kiện." Diệp Oản Oản mở miệng nói.
Bắc Đẩu lầu bầu: "Khục, đệ thấy Phong tỷ vẫn là nên từ bỏ ý định đi. Thẩm đại thiếu gia ra giá 300 triệu Tu La Chủ cũng không chịu bán..."
Diệp Oản Oản trừng cậu ta: "Bảo cậu đi thì cứ đi đi!"
"Ơ..." Bắc Đẩu cảm thấy chính mình thật giống như đã phát hiện ra chân tướng, thật ra lớp ngụy trang vốn là điểm cống hiến mới đúng! Thứ Phong tỷ muốn, hẳn là chiếc nhẫn thiếp thân của Kỷ Hoàng, còn không phải sao?
...
Sau khi trở lại Không Sợ Minh, Diệp Oản Oản để cho Bắc Đẩu đi đến kho sách, tìm một chút những ghi chép về chuyện xưa tại Độc Lập Châu.
Kể từ khi biết Tử Vong Hoa Hồng từng thật sự tồn tại, Diệp Oản Oản liền đột nhiên cảm thấy hứng thú.
Ở trong ý nghĩ trong đầu Diệp Oản Oản, tại Độc Lập Châu, Không Sợ Minh đã thuộc về thế lực hàng đầu, hoặc cũng coi như là hàng đầu. Mặc dù không cách nào sánh được với thế lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132968/chuong-1905.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.