Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
---
Trên xe trở về trụ sở chính.
Thất Tinh dường như rốt cuộc suy nghĩ sáng tỏ được điều gì: "Phong tỷ, lời mới vừa rồi của tỷ là có ý gì... Tỷ đấu giá nhẫn của Kỷ Hoàng, chẳng lẽ là vì đổi lấy điểm cống hiến vinh dự của học viện Xích Diễm?"
Diệp Oản Oản mặt trầm như nước, đáy mắt là lửa cháy ngút trời, giống như thắng lợi trở về nhưng nửa đường lại gặp phải cường đạo, bị cướp đoạt hết sạch, gằn từng chữ một, "Lấy được chiếc nhẫn của Kỷ Hoàng, nhiệm vụ cấp S, 10 ngàn điểm cống hiến."
Ừ, sau đó? Cứ như vậy mà bay mất tiêu rồi!
Bắc Đẩu bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Thì ra Phong tỷ là vì điểm cống hiến mà thôi!"
"Còn không phải sao? Chẳng lẽ ở trong mắt các cậu, tôi là loại hôn quân chuyên làm việc không đàng hoàng, hoang dâm vô đạo, cưỡng bách trai đẹp, cả ngày bị nam sắc mê hoặc hay sao?" Diệp Oản Oản tức giận nói.
Xuất phát từ khát khao muốn sống mãnh liệt, vì không muốn chết, lần này Bắc Đẩu vô cùng hiếm thấy lập tức đáp, "Vốn thật ra đệ đã từng cho là như vậy, nhưng hôm nay, đệ nhất định phải tự vả cho mình tỉnh lại, thoát khỏi nhận thức sai lầm trước đây về Phong tỷ. Háo sắc thật ra chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc và ngụy trang bên ngoài của tỷ, trên thực tế tỷ chính là minh quân lý trí sáng suốt nhất, biết bày mưu lập kế, lấy đại cuộc làm trọng!"
Diệp Oản Oản đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132971/chuong-1904.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.