Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
----
"Con bà nó..."
Diệp Oản Oản mặt đầy thỏa mãn. Tổ chức Không Sợ Minh này đã làm chuyện táng tận lương tâm gì... mà có thể cướp được nhiều tiền tài châu báu như thế...
"Được rồi, cậu đi đi!" Diệp Oản Oản hướng về Bắc Đẩu xua xua tay.
Nghe tiếng, Bắc Đẩu mặt đầy vẻ không tình nguyện, đi ra khỏi kho sách.
Nhìn kho sách chất đầy vàng bạc châu báu, Diệp Oản Oản lần đầu tiên biết được, thì ra mình lại giàu có đến vậy…
Lúc này, Diệp Oản Oản đã bắt đầu tự mình sắp xếp lại số châu báu này. Đã có nhiều bảo vật như thế, không ngại bán bớt một chút, có tiền trả cho đám lính đánh thuê đẳng cấp cao của học viện Xích Diễm kia, để cho bọn họ tiếp tục thay mình làm nhiệm vụ. Xem ra, để khôi phục ký ức, phải dựa vào số bảo bối này rồi…
Nhưng mà, Diệp Oản Oản sắp xếp lục lọi hồi lâu lại phát hiện ra, mỗi một thứ nàng đều vô cùng yêu thích, một cái cũng không muốn bán...
Hơn nữa, những thứ này có thể coi như là tang vật rồi, phỏng chừng cũng không thanh lý được.
Giờ phút này, ánh mắt của Diệp Oản Oản, bỗng nhiên rơi vào trong một chiếc tủ đã được mình phân loại sắp xếp cẩn thận, bên trong, có một chiếc nhẫn đang lặng yên nằm đó.
Sự chú ý này, không phải là bởi vì chất liệu của chiếc nhẫn này đắt tiền, vì Diệp Oản Oản cũng không nhận ra được chất liệu hay phương thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132967/chuong-1906.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.