Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
"Ha ha... Xem ra là ta đoán trúng, tên ca ca phế vật kia của ngươi, đúng là đã chết rồi... Thế nào, tận mắt nhìn thấy anh ruột chết ở trước mắt mình, có tư vị gì... Có muốn cùng ta chia sẻ một chút hay không?" Nhiếp Linh Lung lạnh giọng hô to gọi nhỏ.
"Ta biết ngươi là người của dòng chính! Câu hỏi, ta chỉ hỏi một lần." Diệp Oản Oản mặt không cảm xúc nhìn lấy Nhiếp Linh Lung: "Người bí ẩn lần trước ngươi gặp là ai? Còn nữa, mục đích của dòng chính là cái gì?"
"Muốn biết sao? Tự mình đi thăm dò không được sao?" Nhiếp Linh Lung cười nói.
"Một câu hỏi cuối cùng, cha mẹ ta ở đâu, có phải là các ngươi làm hay không? Ta chỉ cho ngươi một cơ hội." Diệp Oản Oản lạnh nhạt nói.
"Ngươi nói hai ông bà già đáng chết kia sao... Dĩ nhiên là ta làm! Ta có thể nói cho ngươi biết, bọn họ còn sống... mà nói không chừng cũng sắp chết rồi. Muốn biết bọn họ ở đâu sao? Quỳ xuống cầu xin ta, có lẽ, ta sẽ rủ lòng thương nói cho ngươi biết đấy!" Nhiếp Linh Lung nói.
"Rất tốt!" Diệp Oản Oản gật đầu một cái: "Ta đã cho ngươi cơ hội... Là chính ngươi... Không biết quý trọng. Bắt đầu từ thời khắc này, cơ hội kết thúc!"
Trong lúc nói chuyện, Diệp Oản Oản cầm lấy một con dao găm ở bên cạnh.
"Nực cười, ngươi dám động đến ta?" Nhiếp Linh Lung không sợ chút nào: "Ta chết, ngươi vĩnh viễn đều không biết tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132474/chuong-2159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.