Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
Không biết qua bao lâu, phảng phất như trong nháy mắt, đã trải qua một khoảng thời gian rất xa xưa tựa như cả một thế kỷ.
Trong lúc Diệp Oản Oản hôn mê, nàng mơ một giấc mơ.
Trong mơ, chính mình và Nhiếp Vô Danh đều là những đứa bé, rượt đuổi chơi đùa cùng nhau. Lúc mình gây họa, luôn có đứa bé trai kia đứng ra, ra mặt giúp nàng.
Có lúc, đem người khác đánh bể đầu chảy máu.
Cũng có lúc, bị người khác đánh chạy trối chết.
"Nhiếp Vô Danh, anh không cần phải để ý đến em, ai cho anh mỗi lần đều cậy mạnh làm anh hùng."
Bé gái nhìn đứa bé trai mặc chiếc áo thun bên cạnh có chút chật vật, lạnh giọng hừ một tiếng.
Đứa bé trai khẽ mỉm cười, "Thân thủ của em so với anh kém xa! Nếu anh không giúp em mà nói, ai sẽ giúp em hả? Em nghĩ rằng anh muốn ra mặt thay em, hứ! Ai bảo em là em gái anh cơ chứ!"
...
"Ca ca!"
Bỗng nhiên trong lúc đó, Diệp Oản Oản mở hai mắt ra, toàn thân đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt đẫm.
Tư Dạ Hàn túc trực ở bên cạnh Diệp Oản Oản, nhìn thấy nàng tỉnh lại, thần sắc hơi có chút phức tạp.
Nhất Chi Hoa và Thần Hư Đạo Nhân quan sát Diệp Oản Oản, dường như muốn mở miệng nói gì, nhưng cuối cùng một chữ cũng không thể nói ra.
"A Cửu... Anh trai em đâu?"
Lúc này, Diệp Oản Oản bấu víu lấy bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132475/chuong-2158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.