Biên soạn: Đức Uy - truyentop.net
- --
Nhìn Nhiếp Linh Lung khí tuyệt bỏ mình, vẻ lạnh lùng trên mặt Diệp Oản Oản lại càng sâu hơn, rút con dao găm dính đầy máu ra, ném sang một bên.
Đúng vào thời khắc này, Tư Dạ Hàn nghe thấy âm thanh tiếng động lạ bên trong phòng giam, vội mở cửa ra, đi vào bên trong.
Nhìn thấy Nhiếp Linh Lung đã không còn hô hấp, ánh mắt Tư Dạ Hàn, rơi vào trên người Diệp Oản Oản.
Thời khắc này, con ngươi lạnh giá thấu xương của Diệp Oản Oản thật giống như là cuồng ma khát máu từ trong luyện ngục bò ra ngoài, khiến cho Tư Dạ Hàn đặc biệt xót xa.
Lúc này, Tư Dạ Hàn đi tới bên cạnh Diệp Oản Oản, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
"A Cửu..."
Diệp Oản Oản vùi đầu thật chặt vào trong ngực Tư Dạ Hàn. Lúc này anh có thể cảm nhận được, nước mắt của Diệp Oản Oản, đã thấm ướt nhẹp, xuyên thấu qua áo mình.
"Ừm." Tư Dạ Hàn nhẹ giọng đáp lại.
"A Cửu... Em... Em nhớ anh trai em... Em nhớ anh ấy..."
Một giây kế tiếp, hai tay Diệp Oản Oản ôm chặt lấy Tư Dạ Hàn. Tại trong ngực của Tư Dạ Hàn, thân thể cô gái thoáng run rẩy.
"Anh ấy... là anh hùng vĩ đại nhất của em."
Tư Dạ Hàn ôn nhu nói.
...
Tại A Tu La, Đường Đường và Tư Dạ Hàn một tấc cũng không rời, phụng bồi Diệp Oản Oản. Mấy ngày trôi qua, tâm tình Diệp Oản Oản, cuối cùng cũng có chuyển biến tốt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3132472/chuong-2160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.