Logic của cô rõ ràng, lập tức nói tình hình của hai người ra.
Người cứu viện đến đây chắc là không hề ít, phỏng chừng cũng có không ít người đến xem náo nhiệt, bên trên lộn xộn, nhưng mà rất nhanh sẽ có người để ý, chuẩn bị đưa hai người đi ra.
Bạch Hoài An vội vàng đẩy người đàn ông kia lên phía trước, vỗ võ bờ vai của anh ta: “Anh ra trước đi!”
Ngô Lê Thành sửng sốt một hồi, lập tức liền mím môi lại, trong lòng lo lắng nói không nên lời.
Cái cô gái này, tấm lòng đúng là lương thiện.
Rõ ràng ở trước lợi ích và tính mạng, người ta đều rất ích kỉ, nhưng cô ấy lại để cơ hội ra trước nhường cho anh.
Ngô Lê Thành cơ hơi hơi nghiêng người, trái lại đẩy lưng của Bạch Hoài An ra: “Không sao đâu, cô ra trước đi, bây giờ tâm trạng tôi đã ổn định rồi, không có gì đáng quan ngại. Ưu tiên phụ nữ”
Bạch Hoài An sửng sốt một chút, lập tức cảm giác bụng dưới có hơi nhô lên, cô giờ mới nhớ ra, trong bụng của cô còn có một đứa nhỏ nữa.
Vừa mới trải qua trận lắc lư kịch liệt của thang máy, e là thai nhi có phần bất ổn.
€ô cũng không dám khước từ nữa, gật gật đầu, leo ra thang máy với sự hỗ trợ của nhân viên công tác.
Mới vừa ra tới, không khí trong lành xuất hiện, tiếp xúc với ánh nắng mặt trời và gió nhẹ hiu hiu, Bạch Hoài An mới cảm thấy bản thân mình sống lại rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244234/chuong-498.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.