Ai mà biết được nói xong câu này, người kia càng ôm chặt hơn nữa, cái đầu to đang cọ vào cổ của cô, đầu tóc lồm xồm cọ vào da cô.
Sắc mặt Bạch Hoài An tối sầm lại, người này không phải là đang chiếm tiện nghi của cô đó chứ.
Lúc cô đang chuẩn bị quyết lịch đẩy người đàn ông này ra, đột nhiên cảm giác tâm trạng anh ta có chút không ổn.
€ô có hơi hơi nghiêng đầu nhìn thoáng qua, phát hiện vẻ lạnh lùng trên mặt người đàn ông này đều không thấy nữa, cả người có một loại tâm trạng hết sức sốt ruột và lo sợ, ngay cả môi cũng trắng bệch rồi, con ngươi thu lại giống như mũi nhọn vậy.
Giống như là gặp phải chuyện gì cực kì đáng sợ vậy, cơ thể không ngừng run rẩy, sợ là thang máy đã oi bức thành vỉ hấp rồi, mà cánh tay của người này dán vào cô đều lạnh cóng.
Bạch Hoài An nhướng mày, nếu như mà cô đoán không lầm thì, người này chắc chắn là có chứng sợ không gian kín.
Trong đầu lóe lên suy nghĩ này, liền bị cô gạt bỏ.
Không đúng không đúng, nếu như là có chứng sợ không gian kín, e là anh ta sẽ không đi thang máy được, sự khác thường của anh ta là lúc mà thang máy xảy ra trục trặc.
Bạch Hoài An suy đoán, có lẽ là trước đây anh ta đã từng trải qua loại chuyện như này, để lại ám ảnh cho anh ta, vì vậy mới trở thành bộ dạng như này.
Cô do dự một chút, tay trống còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244233/chuong-497.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.