Đầu óc Bạch Hoài An trong nháy mắt hiện lên rất nhiều, thang máy läc lư rất mạnh mẽ, cô vội vàng rũ bỏ những cảm xúc dư thừa, để bản thân bình tĩnh trở lại.
€ô không thể để cho bản thân không trở ra được.
Suy nghĩ trong đầu vừa hiện ra, thang máy ngừng lắc lư một chút, sau đó đột nhiên nhanh như gió rớt xuống, cảm giác đánh úp không trọng lượng.
Bạch Hoài An cảm giác được trong dạ dày của cô vô cùng không dễ chịu, cảm giác muốn nôn ra.
€ô vịn vào thành thang máy, vội vàng lao tới bản điều khiển thang máy, mượn chút ánh sáng yếu ớt của màn hình điện thoại di động, sau đó ấn hết toàn bộ tất cả các tầng ở bên dưới.
Bởi vì căng thẳng nên ngón tay cô đều đang run rẩy, Bạch Hoài An bắt buộc bản thân mình phải bình tĩnh lại, cơ thể dính sát vào cái thành trơn truột lạnh lẽo của thang máy.
Qua vài giây đồng hồ, thang máy cuối cùng cũng ngừng rớt xuống, ổn định trở lại rồi.
Bạch Hoài An không biết bây giờ bọn họ đang ở tầng mấy, cửa thang máy cũng không có mở ra, ánh đèn cũng không có sáng lên lại.
Cô ấn cái chuông gọi người, nhưng mà không có ai trả lời lại, điện thoại di động hình như cũng không có tín hiệu nữa.
Bạch Hoài An thất vọng bỏ điện thoại di động xuống, nhưng mà không có đặc biệt sợ hãi, cái tòa cao ốc này mỗi ngày đều có không ít người ra vô, chắc là rất nhanh thôi sẽ phát hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244232/chuong-496.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.