Bạch Hoài An không biết mình chỉ tiện tay an ủi một người, người ta lại mong chờ lần gặp mặt tiếp theo với cô.
Cô được lái xe đỡ ngồi vào trong xe, trên xe mở điều hòa, lúc này cảm giác oi bức quanh quẩn trong lòng mới xua tan bớt.
Đừng nhìn biểu hiện lúc nấy của cô bình tĩnh như vậy, thật ra vào lúc ban đầu thang máy xảy ra chuyện, cô cũng rất sợ hãi.
Nhưng lúc đó không có người nào có thể cứu được cô, cô chỉ có thể tự cứu mình. May mắn là không phát sinh chuyện ngoài ý muốn gì, mặc dù bị dọa sợ, nhưng không bị thương gì là đã may mắn lắm rồi.
Cô cúi đầu, sờ lên phần bụng dưới bằng phẳng của mình, ánh mắt đầy dịu dàng.
Gặp được chuyện lớn như vậy, lúc vừa bò ra bụng cô có chút không thoải mái, nhưng bây giờ đã tốt hơn nhiều, không có chuyện gì nữa rồi.
“Cục cưng thật là ngoan, còn biết đau lòng thay mẹ.”
Giọng nói của cô rất nhẹ, lộ ra dịu dàng. Dù cô biết bây giờ đứa nhỏ chỉ mới là cái phôi thai nhưng cô vẫn nói chuyện với bụng của mình không biết mệt.
Sau khi lái xe sắp xếp xong lên xe nghe được động tĩnh, khóe miệng cũng vui vẻ nở nụ cười ha ha.
Mợ chủ nhà bọn họ thật sự tính cách rất tốt.
Trước đó vào lúc xảy ra chuyện trong thang máy, tài rối, gọi điện thoại cho nhà họ Hoắc, thông báo cho họ biết Cho nên hai người về tới cửa, đã nhìn thấy mẹ Hoắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244235/chuong-499.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.