Trong ánh mắt của anh ta đều là sự kính trọng, nhưng trong mắt ông cụ, điều này lại khiến ông cảm thấy có chút mỉa mai và chán ghét.
Ngô Thành Nam chính là dùng ánh mắt này để che mắt ông ấy, làm tu hú chiếm tổ chim khách hơn hai mươi năm nay.
Thư ký đã bưng trà lại đây, ông cụ Ngô mượn hành động uống trà để tránh đi ánh mắt của anh ta: “Thành Nam à, cháu nói cho ông nghe chuyện của bố cháu đi, đã rất lâu rồi ông nội không nghe người khác nhắc đến bố cháu rồi, cũng không biết gần đây có phải tuổi tác lớn rồi không, có chút nhớ.”
Ngô Thành Nam hơi ngạc nhiên, ngón tay khẽ co rút, thân thể cũng trở nên căng cứng.
Từ nhỏ đến lớn, điều mà anh ta sợ nhất chính là ông cụ hỏi đến chuyện của người này.
Ngô Thành Nam được vợ chồng cậu cả Ngô Lập Thành nhận nuôi khi mới ba tuổi, từ lúc ba tuổi đã bắt đầu biết nhớ chuyện.
Trước ba tuổi, anh ta sống ở cô nhi viện, thông minh hơn những đứa trẻ bình thường một chút. Khi đôi vợ chồng bọn họ đến nhận nuôi anh ta, trong lòng anh ta vô cùng vui mừng.
Trong ấn tượng của anh ta, những đôi vợ chồng đến nhận nuôi những đứa trẻ thì thường sẽ không có con nên mới đến đó.
Mặt mũi của đôi vợ chồng Ngô Lập Thành trông vô cùng phúc hậu, tính tình cũng rất tốt, lời nói nhỏ nhẹ, vừa nhìn thì đã biết là một đôi vợ chồng có văn hóa, có giáo dưỡng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244218/chuong-482.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.