Sau khi Ngô Lập Thành dặn dò lại tất cả mọi chuyện cho thì anh ta thì kéo lấy tay anh ta luôn miệng nói xin lỗi, xin lỗi chuyện vì muốn anh ta trở thành một lá chắn mới nhận nuôi anh ta, hơn nữa còn hứa hẹn, chờ đến khi anh ta tới được nhà họ Ngô rồi, ông cụ Ngô nhất định sẽ cho anh ta một cuộc sống đầy đủ.
Ngô Thành Nam không có chút do dự nào mà tha thứ cho bố nuôi, bởi vì lúc đó, trong lòng anh ta đã tính toán sẽ thay mận đổi đào rồi.
Nếu như có thể trở thành người thừa hưởng của nhà họ Ngô, thì còn ai muốn làm một đứa con nuôi không được xem trọng nữa.
Đợi sau khi vợ chồng Ngô Lập Thành qua đời, việc đầu tiên anh ta làm chính là vứt đứa trẻ được xem là em trai của anh ta lên một chiếc xe bus đường dài, thời gian cũng đã trôi qua quá lâu rồi, đến bản thân Ngô Thành Nam cũng quên mất điểm đến của chiếc xe bus kia là ở đâu rồi.
Đợi sau khi đám người đi rồi, anh ta mới ôm lấy bức thư trăn trối của Ngô Lập Thành, còn có những bức ảnh ghi lại cuộc sống của bọn họ để làm chứng cứ nữa, anh ta còn cố tình tìm những bức ảnh không có bóng dáng của đứa em trai, đi thẳng đến Thành phố An Lạc.
Nhưng dù sao thì lúc đó anh ta cũng còn nhỏ, trong lòng vẫn cảm thấy sợ hãi, chần chừ không dám đến.
Mãi cho đến khi anh ta tiêu hết tất cả số tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244219/chuong-483.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.