Lúc hai người Hoắc Tùng Quân đi tới cửa, ông cụ Ngô cũng thôi không suy nghĩ miên man nữa, hốc mắt hơi đỏ, ông cụ nhìn hai người Hoắc Tùng Quân trìu mến hơn một chút.
“Các cháu đã trở về, vết thương không sao chứ? Cơ thể hồi phục thế nào rồi?”
Ông cụ Ngô có một khuôn mặt rất phúc hậu, Hoắc Tùng Quân và Bạch Hoài An cũng không giận chó đánh mèo với ông cụ, bọn họ lễ phép gật đầu nói: “Đã tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn ông đã quan tâm”
Nhìn thấy dáng vẻ cao ráo, đẹp trai và rất hiểu chuyện của Hoắc.
Tùng Quân, trong đầu ông cụ Ngô hiện lên dáng vẻ vặn vẹo điên cuồng của Ngô Thành Nam.
Anh ta là cháu trai bị nuôi thành vô dụng của ông cụ.
Hai người nói chuyện một lúc, ông Hoắc đi đến đẩy lưng của Hoắc Tùng Quân: “Nhanh mang Hoài An đi tắm rửa một chút đi, trời nóng cả ngày hôm nay, trên đường đi về cũng đổ không ít mồ hôi. Hơn nữa mới từ bệnh viện về nên đi rửa mặt thay quần áo xua đuổi vận đen”
Hoắc Tùng Quân quay đầu lại nhìn thấy ông nội đang nháy mắt với mình, anh gật đầu chào hỏi rồi mới kéo Bạch Hoài An lên lầu.
Hai người tắm rửa sơ qua, Bạch Hoài An đi ra từ phòng tắm thì nhìn thấy Hoắc Tùng Quân đang cầm tờ giấy giám định quan hệ huyết thống chuẩn bị đi xuống lầu.
“Tùng Quân!”
Bạch Hoài An hô lên một tiếng, Hoắc Tùng Quân quay lại nhìn cô rồi ‘Sấy khô tóc đi, ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244213/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.