Mấy người cũng không phải người ngốc, từ mấy câu nói của ông nội Hoắc, bọn họ đã hiểu được vì sao ông Hoắc tức giận.
Hoäắc Tùng Quân cũng không để ý đến việc xấu hổ, vội vàng tiến lên nhỏ giọng nói: “Ông nội, cháu biết sai rồi, sau này có chuyện gì, cháu sẽ nói cho ông hết. Ông đừng tức giận, tức giận sẽ không tốt cho cơ thể đâu, đợi đến khi chất trai của ông chào đời ông cũng không ôm thằng bé được.”
Anh biết rõ trong lòng ông cụ cảm thất mất mát, mặc dù bọn họ thật sự quan tâm đến cơ thể của ông nội, nhưng lại không để ý đến suy nghĩ của ông nội.
Sau khi ông nội Hoắc đánh xong, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều, nghe thấy câu nói cuối cùng của Hoắc Tùng Quân, hừ lạnh một tiếng, ngoài mặt tỏ vẻ lạnh lùng hất cảm lên.
“Cơ thể của ông già đây vô cùng khỏe mạnh, đừng nói ôm cháu chắt, ngay cả bố của cháu chắt ông cũng ôm được!”
Nói xong giơ tay lên, biểu diễn cơ bắp vô hình của mình cho mọi người xem, chọc cho mấy người ở đây đề cười ha ha, khung cảnh vui vẻ hòa thuận ở trong sân.
Ông cụ Ngô đứng ở cửa ra vào nhìn gia đình của bọn họ nói chuyện vui đùa với nhau, tình hình hòa thuận, trong mắt đều là hâm mộ.
Nếu như con trai của ông cụ còn sống thì có lẽ ông cụ cũng có thể giống như ông Hoắc, hưởng thụ niềm hạnh phúc gia đình này.
Ánh mắt của ông cụ thê lương, con trai qua đời nhiều năm như vậy, nếu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244212/chuong-476.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.