Ông nội Hoắc bước đi vội vã, rất nhanh đã đến cửa ra vào, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy bốn người đứng ở cửa ra vào nói chuyện, người giúp việc đang xách túi lớn túi nhỏ ở phía sau.
Bạch Hoài An nghe thấy tiếng cửa, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ông nội Hoắc, vui mừng chạy về phía ông nội, báo cho ông nội biết: Ông nội, chúng cháu trở về rồ Lúc ông nội Hoắc nhìn thấy cô chạy đến, vẻ mặt trở nên căng thẳng, luôn mồm nói: “Hoài An, Hoài An, chạy chậm chút, đừng gấp, đừng chạy nhanh quá”
Nhìn ông nội căng thẳng, Bạch Hoài An vội vàng bước chậm lại: “Ông nội, ông đừng lo, bây giờ cơ thể của cháu rất khỏe mạnh, có thể chạy có thể nhảy”
Nói xong chuẩn bị biểu diễn cho ông nội xem, nhưng lại dọa ông nội sợ, vội vàng gọi Hoắc Tùng Quân: “Hoắc Tùng Quân, cháu mau kéo Hoài An lại đi, cũng đừng để con bé nhảy cao như vậy”
Cái nhảy đó, khiến trái tim của ông nội suýt nhảy ra ngoài.
Thật ra Hoắc Tùng Quân cũng rất căng thẳng, nghe vậy cũng phản ứng lại, vội vàng kéo Bạch Hoài An lại.
“Hoài An, em cẩn thận một chút, lần trước bác sĩ nói rằng em bị kích thích, cái thai không được ổn định, em đừng làm bọn anh sợ”
Bố Hoắc mẹ Hoäc đứng ở phía sau cũng ra sức gật đầu.
Bây giờ Hoài An là phụ nữ có thai, ba tháng đầu còn chưa qua, nhưng dù sao cũng phải cẩn thận. Nếu muốn nhảy thì đợi đến lúc sinh ra rồi nhảy cũng không muộn, đừng nói đến việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244211/chuong-475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.