Ông cụ Ngô thấy sắc mặt của ông nội Hoắc không ngừng thay đổi, ánh mắt phức tạp, thế nhưng xoắn xuýt một hồi lâu vẫn không thấy ông ấy nói gì.
Cho rằng ông nội Hoäc hẳn là có điều gì khó nói, ông cụ cũng không phải là người hay làm khó người khác, nên khoát khoát tay: “Được rồi được rồi, ông không muốn nói thì không cần phải nói đâu. Hôm nay tôi và Ngô Thành Nam cãi nhau ầm ï một trận, từ giờ tôi không muốn xen vào chuyện của thẳng bé nữa”
Ông nội Hoắc nghe xong thì vô cùng hứng thú, hỏi: “Hai ông cháu nhà ông cãi nhau ư? Vì chuyện gì?”
ời, ông nội Hoắc chợt nhớ ra hồi nãy, khi ông cụ Ngô xin lỗi mình, lúc nhắc đến Ngô Thành Nam thì hơi ngập ngừng, giọng điệu có vẻ kỳ lạ. Nếu như ông cụ Ngô đã thất vọng hoàn toàn đối với Ngô Thành Nam, vậy thì mình có thể cân nhắc nói ra việc kiểm tra huyết thống…
Ông cụ Ngô vẫn đang đắm chìm trong những suy nghĩ của bản thân, không phát hiện ánh mắt kỳ lạ lại xen chút phấn khích của ông nội Hoắc, trả lời: “Còn không phải là vụ đấu thầu hôm nay đấy, nhà họ Ngô tiếp nhận một phần nhỏ sản nghiệp của nhà họ An, thế nhưng tranh giành mấy khối đất hoang ở xung quanh cũng chẳng có tác dụng gì, cho dù sau này có đầu tư thêm tiền vào đó đi chăng nữa thì kết quả cũng chỉ là thua lỗ mà thôi…”
“Tôi đã nhắc nhở Ngô Thành Nam rất nhiều lần rồi, nhưng mà thằng bé không nghe, cứ khăng khăng muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244210/chuong-474.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.