Ông nội Hoắc nhìn ông cụ Ngô – người háo thắng ganh đua với mình cả một đời, rồi quay người chỉ chỉ về phía sô pha: “Ngồi đi”
Ông cụ Ngô liếc mắt ra hiệu cho thư ký ở sau lưng, thư ký đặt đồ xuống rồi rời đi.
Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai ông lão.
Hai người ngồi đối diện với nhau, ông nội Hoắc pha một ấm trà ngon, rót ra chén, đẩy về trước rồi mới đưa mắt nhìn ông cụ Ngô: “Có việc gì phiền lòng thì nói ra tôi nghe xem nào”
Ông cụ Ngô nhìn hơi nước bốc lên, lượn lờ trước mặt, một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Hôm nay tôi tới đây đầu tiên là để xin lỗi, nhà chúng tôi…
Đến đây, ông cụ hơi ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Ngô Thành Nam nhà chúng tôi bởi vì bị thương ở chân nên tính tình có chút bướng bỉnh khó bảo, thêm nữa lại bị nhà họ Trương từ hôn ngay ở buổi lễ đính hôn, từ đó trở đi nó thay đổi hoàn toàn, đã gây ra một số chuyện không tốt”
Ông cụ Ngô nói, có hơi áy náy nhìn về phía ông nội Hoắc, vẻ mặt khó xử: “Những lời đồn đại về cháu dâu nhà ông đều là do Ngô Thành Nam sai người truyền đi”
Vẻ mặt của ông nội Hoắc vẫn không hề thay đổi, chậm rãi uống ngụm trà, lông mày hơi nhướng lên: “Chuyện này thì tôi biết”
Những tin đồn vừa mới được tung ra, nhà họ Hoắc đã ngay lập tức đi điều tra, cho dù Ngô Thành Nam làm việc có kín kẽ đến đâu, thì bọn họ vẫn điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244209/chuong-473.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.