Anh ta vào nhà họ Ngô từ lúc tám tuổi, được ông cụ dạy dỗ nhiều năm như vậy, anh ta đã nhìn thấy đủ dáng vẻ của ông cụ, nghiêm túc, tức giận, đau lòng, hiền từ, hận rèr sắt không thành thép, thế nhưng chỉ chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của ông cụ.
Giống như hoàn toàn thất vọng, nản lòng thoái chí với anh ta.
Anh ta sợ hãi, vội vàng đuổi theo sau ông cụ, ánh mắt khóa chặt ông cụ, giọng nói còn hơi run rấy: “Ông nội, cháu… cháu sai rồi, cháu không nên không nghe lời khuyên can của ông, sau này cháu không bao giờ tái phạm nữa, nhất định sẽ ngoan ngoãi Còn chưa nói xong, ông cụ Ngô bất chợt dừng bước, đôi mắt vẩn đục mang theo vẻ nghiêm túc nhìn anh ta: “Ngô Thành Nam, cháu đã trưởng thành rồi, lúc trước đã nói muốn tự mình làm chủ cuộc sống của mình, không thích ông già này nhúng tay vào. Cháu đã yêu cầu như thế, đương nhiên ông sẽ làm như cháu mong muốn”
Khóe miệng ông hạ xuống, lưng cũng còng hơn rất nhiều, ông cụ nghiêm nghị cao ngạo, nhanh nhẹn trước kia dường như đã biến mất, thoạt nhìn già nua hơn rất nhiều, ông đã thực sự là một cụ già tuổi xế chiều rồi.
“Ông không muốn ép cháu phải trốn khỏi nhà họ Ngô giống như bố cháu. Ông đã già rồi, mất đi một đứa con trai, không muốn mất thêm một đứa cháu nữa”
Ông nói xong thì quay đầu, chống gậy, chậm rãi rời khỏi phòng khách.
Chân Ngô Thành Nam như bị đóng đỉnh tại chỗ, ngơ ngác nhìn ông cụ, nỗi hoảng hốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244208/chuong-472.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.