Bỏ qua phần phân tích dữ liệu trực tiếp, tay ông cụ run rẩy lật nhanh đến trang cuối cùng.
Khi nhìn thấy kết quả, ông cụ dừng một chút, sau đó ngã quy xuống sô pha, sắc mặt trắng bệch, ngón tay bấu chặt vào ngực, hô hấp vô cùng nặng nề.
Ông Hoắc và Hoắc Tùng Quân vẫn luôn chú ý đến tình huống của ông cụ, thấy vậy vội vàng nói: “Mau đến xem ông ấy có chuyện gì không!”
Bác sĩ gia đình đã được sắp xếp từ trước nhanh chóng mang theo hòm thuốc đi vào, vừa định cúi người giúp ông cụ xem xét tình hình thì nhìn thấy ông cụ Ngô giơ tay lên.
“Không cần, tôi, tôi bình thường lại rồi, bây giờ, tốt hơn nhiều rồi”
Sắc mặt ông cụ Ngô vẫn tái mét, nhưng tình trạng hô hấp của ông cụ đã tốt hơn rất nhiều, ông cụ khó khăn ngồi dậy khỏi ghế sô pha với biểu cảm vô cùng khó coi.
Ông Hoắc phất tay bảo bác sĩ gia đình rời đi, trong phòng khách lớn như vậy chỉ còn lại ba người bọn họ.
Ngón tay của ông cụ Ngô siết chặt lấy phần giấy giám định quan hệ huyết thống, hai mắt đỏ hoe: “Cái này, sao các người lại có cái này?”
Quả nhiên điều gì nên tới cũng phải tới, Hoắc Tùng Quân ngậm miệng, ánh mắt nhìn về phía ông Hoắc.
Ông Hoắc ho nhẹ một tiếng rồi giải thích: “Không phải lúc trước Ngô Thành Nam muốn làm hại đến tính mạng của Tùng Quân nhà chúng tôi sao, tôi cảm thấy đứa nhỏ này thật độc ác, nhà họ Ngô các người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244214/chuong-478.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.