Vì để tránh động đến miệng vết thương, Hoắc Tùng Quân là nửa ghé vào trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, thân thể hơi nghiêng sang một bên, bàn tay nắm chặt ngón tay của Bạch Hoài An Lời nói vốn dĩ có chút ủ rũ lại bị anh dùng vẻ mặt tái nhợt suy yếu mà nói ra lại còn nhiều thêm vài phần ủy khuất, thoạt nhìn rất tội nghiệp.
Cả người Bạch Hoài An đều ngẩn ra.
Hoäc Tùng Quân thấy cô không trả lời, lực ở ngón tay càng lớn một chút, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng chăm chú nhìn cô, lại lặp lại một lần nữa: “Hoài An, chúng ta đã đính hôn rồi, em chỉ có thể là vợ của anh, chỉ có thể gả cho anh”
Bạch Hoài An rốt cuộc cũng kịp thời phản ứng lại, mạnh mẽ đứng lên, muốn ôm anh, nhưng là lại sợ đụng phải miệng vết thương của anh.
Cô vui đến phát khóc, hốc mắt đỏ bừng, rõ ràng là cười nhưng nước mắt lại càng không ngừng chảy xuống.
Hai ngày nay, cô nén lại rất nhiều nước mắt, cũng không biết có phải là do nguyên nhân đang trong thời gian mang thai hay không mà Bạch Hoài An rất khó khống chế tâm tình của mình.
“Anh, anh đã tỉnh rồi, thật tốt quá, thật tốt quá”
Bạch Hoài An vội vàng ấn chuông báo y tá ở trước giường bệnh, ông cụ cùng bố Hoắc và mẹ Hoắc căn bản chưa có đi xa nên khi nghe được động tĩnh ở trong phòng bệnh, liền vội vàng quay ngược trở về đi vào xem.
Bọn họ cho rằng thân thể của Hoắc Tùng Quân xảy ra vấn đề gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244194/chuong-458.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.