Chương 459:
Bạch Hoài An đột nhiên nghiêng người qua, một tay ôm đầu Hoắc.
Tùng Quân, tay kia nâng căm anh lên, hôn thật mạnh.
Răng của cô cọ sát đôi môi nhợt nhạt của anh, giọng nói mơ hồ: “Hoắc Tùng Quân, em thực sự rất yêu anh, thực sự…
Bạch Hoài An chưa bao giờ nhận thức rõ ràng như lúc này, rằng cô yêu Hoắc Tùng Quân, yêu rất nhiều.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Bạch Hoài An mới buông Hoáắc Tùng Quân ra, nhìn thấy đôi môi mỏng của anh đỏ bừng vì nụ hôn của cô, môi dưới còn có vết răng căn, hình như vừa nãy cô có hơi mạnh bạo quá, làm cho môi anh chảy máu mất rồi.
“Xin, xin lỗi, em không cố ý, chỉ là…
Cô còn chưa nói xong, bỗng nhiên một bàn tay to ôm lấy gáy cô, và rồi một đôi môi mỏng tấn công đến.
Nụ hôn của Hoắc Tùng Quân mãnh liệt hơn Bạch Hoài An rất nhiều, ngàn vạn lời nói đầu biến thành nụ hôn mạnh mẽ này, như công thành đoạt đất, khuấy động như bão táp.
Bạch Hoài An thở không ra hơi, trong phút chốc không còn biết trời trăng mây gió gì nữa, cả người cứ lâng lâng.
“Tổng giám đốc Hoäc, tôi đem cho anh… “
Tiếng mở cửa đột ngột cùng với giọng nói của Triệu Khôi Vĩ đã kéo.
hồn phách của hai người về lại.
Hoắc Tùng Quân rời khỏi đôi môi Bạch Hoài An, áp mặt cô vào lòng anh, đưa đôi mắt sắc bén nhìn về phía cửa, một luồng khí đen kịt ảm đạm, đầy sự bất mãn đang lan toả.
Triệu Khôi Vĩ mở miệng, lắp bắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244195/chuong-459.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.