Bạch Hoài An kỳ thật không có tâm tình ăn uống gì, một là do khẩu vị không tốt, hai là trong lòng cô có sự tình, lo lắng cho Hoắc Tùng Quân, thật sự là nuốt không trôi.
Nhưng vì đứa con trong bụng, cô đành cắn răng chịu đựng ăn một nửa non bát cháo nhỏ.
Mẹ Hoäc thấy cô ấy rốt cuộc cũng ăn được một ít, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi thu dọn đồ đạc, mới dìu Bạch Hoài An đi đến phòng bệnh của Hoắc Tùng Quân.
Trên đường đi Bạch Hoài An đều rất khẩn trương, sợ hãi phải nhìn thấy hình ảnh mà chính mình không muốn xem, chân tay có chút mềm nhữn.
Phòng bệnh của Hoắc Tùng Quân rất dễ nhìn thấy, mẹ Hoắc không có nhắc nhở, Bạch Hoài An cũng đã biết.
Không có anh, Triệu Khôi Vĩ mang theo rất nhiều vệ sĩ mặc đồ tây đen trông trừng phòng bệnh, ngoan ngoãn mà đứng chờ ở cửa.
Cảm giác tồn tại quá mạnh mẽ, không ít người bệnh đều hữu ý vô ý mà cuốn đến nơi đây, buôn chuyện náo nhiệt.
Lúc Bạch Hoài An tới, Triệu Khôi Vĩ nhìn thấy cô, vội vàng sai người mở cửa ra.
“Bà chủ, mợ chủ, hai người đã tới”
Anh ta nhìn về phía Bạch Hoài An ánh mắt vô cùng nóng bỏng, tổng giám đốc Hoắc vẫn luôn bất tỉnh, anh ấy rất yêu mợ chủ, nếu như mợ chủ đi qua, nhất định có thể khiến anh ấy tỉnh lại.
Ít nhất tỷ lệ sẽ cao hơn rất nhiều!
Bạch Hoài An bị một tiếng “mợ chủ” của anh ta làm cho sửng sốt một chút, một hồi lâu mới kịp phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244193/chuong-457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.