Bạch Hoài An không biết chính mình ngủ bao lâu, khi cô tỉnh lại, đôi mắt truyền đến một trận đau đớn, rất lâu sau tâm mắt mới rõ ràng.
Trần nhà màu trắng, bốn vách tường xung quanh cũng một màu trắng tinh, trong không khí phảng phất mùi thuốc khử trùng.
Hiện tại nơi cô ở chắc là bệnh viện.
Bệnh viện?!
Cô tựa vào thành giường ngồi dậy, ngay cả dép cũng không để ý mang vào, đôi chân trần đi ra ngoài cửa, mái tóc rối tung xõa trên vai, trên người mặc đồ bệnh nhân, sắc mặt trắng bệch tều tụy.
Mẹ Hoắc đúng lúc đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy dáng vẻ này của Bạch Hoài An lập tức hoảng sợ, vội vàng giữ chặt cánh tay của cô: “Hoài An, đừng kích động, không nên gấp gáp, mang dép vào trước đã”
Hiện tại cơ thể cô rất yếu ớt , căn bản không chịu nổi giây vò.
Hai bàn tay Bạch Hoài An nắm chặt lấy cánh tay mẹ Hoắc, bờ môi có chút khô khốc, lông mi run lên, đôi mắt đỏ bừng, rất lâu mới nghẹn ngao nói ra một câu.
“Hoắc Tùng Quân, Hoắc Tùng Quân đang ở đâu? Anh ấy sao rồi, có đang gặp nguy hiểm hay không?”
Bạch Hoài An vẫn còn nhớ rất rõ, khi chính mình sắp bị Bạch Quang dùng dao đâm một nhát, là Hoắc Tùng Quân đã ôm cô vào lồng ngực.
Tiếng dao đâm vào da thịt rất rõ ràng, là Hoắc Tùng Quân đã thay cô đỡ một dao này!
Mẹ Hoắc nghe xong lời của cô, không khống chế được cảm xúc, ánh mắt đỏ lên, bà lúng túng né tránh ánh mắt của cô, cố ý nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244192/chuong-456.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.