Hốc mắt Bạch Hoài An đỏ lên, nhìn Lâm Bách Châu một cách mờ mịt.
Anh ta không nên như vậy, Lâm Bách Châu phải là người đẹp trai hiền lành, phải là một bác sĩ Lâm khiến mọi người dõi theo bằng ánh mắt khao khát, chứ không phải như bây giờ, biến thành một người hoàn toàn xa lạ.
Lâm Bách Châu quay đầu lại, không dám nhìn cô.
Anh ta biết biết Bạch Hoài An rất thất vọng về anh. Ở bữa tiệc lần trước, Bạch Hoài An bị anh ta làm ngất xỉu, sau đó nhìn anh ta bằng ánh mắt thất vọng khiến anh ta ngay cả nhớ lại cũng không dám.
“Hoài An, em nghĩ đấy là anh, nhưng thật ra anh chỉ đang đóng giả trước mặt em thôi. Anh thật ra cũng không tốt đẹp như em tưởng tượng. Anh rất ích kỷ. Anh từ nhỏ rất ít khi thích thứ gì đó, khó có thứ gì có thể khiến anh dao động”
Lâm Bách Châu nghiêm túc nhìn Bạch Hoài An, nói từng chữ từng chữ.
Sau đó, anh ta mỉm cười tự giễu: “Nếu anh thực sự là loại người tốt như em nghĩ, sao anh có thể đổi em trong buổi lễ đính hôn, đúng không?”
Lâm Bách Châu nói xong, bưng khay lên, giống như như muốn chạy trốn, định rời khỏi phòng.
Sắp đi ra ngoài, Bạch Hoài An đột nhiên gọi anh ta: “Không đúng!”
Bóng lưng Lâm Bách Châu cứng đờ một chút, đứng tại chỗ.
Bạch Hoài An nhìn bóng lưng anh ta chăm chú, lặp lại câu nói một cách kiên định: “Không đúng, Lâm Bách Châu, anh không phải người xấu. Nếu anh thực sự là người xấu, anh sẽ không bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-mu-ly-hon-anh-khong-dong-y/1244189/chuong-451.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.